Cất giữ một niềm chờ đợi: Hành trình gặp gỡ Thạch Cổ Trà và Phổ Nhĩ

news-image

Cất giữ một niềm chờ đợi
 
Bạn bè tôi dạo này ai cũng có “chuyện với trà”. Người thay ấm chén, người mở quán, người bắt đầu sưu tầm bánh trà cổ. Có anh nói thao thao bất tuyệt, có người lịch lãm đến mức ngồi yên cũng khiến người khác thấy thuyết phục. Trong thế giới ấy, “Phổ Nhĩ” không phải là một loại trà, mà là một lối sống.

Tôi thì khác – mỗi lần ngồi cùng, chỉ biết lặng lẽ lắng nghe. Vì không chen được vào câu chuyện, tôi cứ im lặng uống trà. Đến khi bụng chướng lên vì uống quá nhiều, đầu rối lên vì không theo kịp, tôi chỉ còn biết đứng dậy, tìm lối ra, tự hỏi:

“Sao Phổ Nhĩ lại trở nên nghiêm trang và dữ dội đến thế?”

Mười hai năm trước, một người bạn đi du lịch Trung Quốc về tặng tôi một bánh Phổ Nhĩ. Khi ấy tôi chỉ uống lục trà, nên cất vào ngăn kéo – rồi quên bẵng.

Mãi tới một buổi tụ họp bạn bè, vì lười xuống phố mua trà mới, tôi lôi hộp Phổ Nhĩ ấy ra tiếp khách. Nếu là hôm nay, có lẽ đó là món quà quý. Nhưng hồi ấy, đám bạn tôi nhăn mặt:

“Khó uống quá! Thà uống nước lọc còn hơn!”

Dùng ngôn ngữ bây giờ mà nói, thì tôi và Phổ Nhĩ… không có duyên.

Tôi từng có cơ hội lang thang ở Vân Nam – đi qua Cảnh Hồng, Mạnh Hải, Tư Mao, rồi lại Đằng Xung, Lâm Thương. Lúc ấy, những đồi trà còn yên tĩnh, xưởng trà chưa đông người. Tôi là một kẻ thành phố lạc vào thôn quê, chẳng hề biết mình sẽ phải đi một vòng thật xa… để gặp được thức trà dành riêng cho mình.

Tháng Giêng năm ngoái, sau nhiều lần nếm thử và dò hỏi, tôi quyết định chi hơn 100 triệu để mua bánh trà Phổ Nhĩ của một thương hiệu Việt  – gồm cả bánh trà sống, bánh trà chín. Loại trà này từng dành Kỷ lục Việt Nam và Danh hiệu Trà Di sản Thế giới của Unesco, giới hạn sản xuất.

Tôi không mua để đầu cơ. Tôi mua vì tin vào cảm nhận của chính mình: trà có mùi thơm thuần khiết, vị tròn dịu, lại được đóng gói đẹp – vừa để uống, vừa để tặng.

Tôi bắt đầu đọc sách về trà, nhưng không mấy tin vào những mỹ từ huyễn hoặc. Tôi chỉ tin rằng:

“Nếu trà có điều gì muốn nói, thì cứ để lúc pha, nó tự lên tiếng.”

Trà tôi cất trong phòng có thể không tăng giá. Nhưng tôi không mong thế. Trà chỉ thực sự có giá trị khi gặp đúng người biết thưởng. Tôi nghĩ đến một ngày nào đó, vài người bạn tình cờ gặp nhau, nhắc lại tháng năm đã qua. Tôi mong, lúc ấy, trong tay chúng tôi là một chén trà xưa – thơm trầm, dịu ngọt – như thể kết nối những gì đã mất.

Và vì thế, tôi cất giữ. Tôi chờ đợi.

Ghi lại theo lời kể của một Giáo viên trường PTTH Kim Liên, HN, là người sưu tầm trà lên men. 

#vienmencham #thachcotra

Chia sẻ
Chat