[Viện Men Chậm - Góc Thưởng Trà] Tác giả: Lê Hồng Hà (Một người uống trà 35 năm) Phần 1

news-image

Vào một buổi tối tháng Năm, tôi được nghệ sĩ đàn tranh Hải Phượng mời đi uống trà. Anh bạn thân lâu năm của chị là chủ nhân buổi trà.
Trên đường đi, Hà Nội đang đón chào và chiêm bái Xá Lợi Đức Phật. Ngài đã mang lại một không khí an lành, hạnh phúc và hòa bình cho thành phố nơi tôi đang sống.

Tôi đến nơi, có chút choáng ngợp vì chủ nhân – một người khá trẻ – lại chính là nhà sản xuất Thạch Cổ Trà. Sự chỉn chu trong từng dụng cụ trà, cùng kiến thức sâu rộng và uyên bác của bạn về trà khiến tôi thật sự kính phục.

Bạn giới thiệu bánh trà đã được cưa đôi – to, tròn, nặng khoảng 15kg. Bên trong nhìn như một khối gỗ thơm. Hương trà thoang thoảng mùi đặc trưng của Phổ Nhĩ lâu năm – cái mùi “thum thủm” ấy, ai đã từng trải qua những bánh trà cổ, đắt giá, sẽ nhận ra ngay.

Bánh trà được thu hoạch từ vùng Túng Sán – Hoàng Su Phì – Hà Giang, giữ giữa hai đỉnh núi Tây Côn Lĩnh. Khi được giới thiệu sẽ uống chính bánh trà này, tôi còn đang phân vân không biết bạn sẽ lấy trà ra bằng cách nào.

Thì chủ nhân mang ra… một chiếc cưa máy. Lưỡi cưa bằng inox, kèm hai đôi găng tay. Bạn giải thích: phải đeo găng tay để không ảnh hưởng đến trà. Và bắt đầu cưa.

Chúng tôi sẽ uống hai phần: phần rìa bánh trà uống trước, phần lõi sẽ dùng cho các pha sau.

Khi uống chén đầu tiên – phần rìa – được pha theo cách phổ nhĩ thông thường, trong ấm tử sa để giữ nhiệt lâu. Pha khoảng 30 giây mới rót ra mời quan khách.

Cảm nhận đầu tiên: trên chén trà bốc lên một làn sương khói nhẹ, thơm. Tôi hít một hơi thật sâu, đầy bụng để cảm nhận mùi hương. Một mùi rất đặc biệt, tôi chưa từng gặp trước đó. Tôi rất thích làn sương khói ấy – giống như khi uống rượu khói trong một ngày trời lạnh.

Chén đầu tiên – nóng ở lưng, vùng thận du.
Chén thứ hai – luồng khí nóng chạy dọc cột sống, lên tới gáy (người thường chén thứ ba mới tới gáy, nhưng tôi là người tu tập, có lẽ cảm nhận nhanh hơn).
Chén thứ ba – khí nóng đã lên đỉnh đầu, rồi hạ xuống cổ.
Chén thứ tư – hai mắt nóng rực, mồ hôi ra ở tay, đỉnh đầu, cổ và toàn thân.
Chén thứ năm – tuyến nước bọt bắt đầu hoạt động mạnh, miệng chảy nước, hai bàn tay cảm nhận được mạch đập ở lòng bàn tay, dù tôi không hề vận công.

Chủ nhân đùa: chén thứ bảy sẽ mọc cánh bay lên trời.
Tôi uống đến chén thứ sáu đã thấy lâng lâng khó tả. Không giống say rượu – vì mình vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

Rót hết nước, đáy chén còn lại một lớp trà nâu nhạt như phù sa.
Bạn nhắc tôi đi tiểu xem sao. Bình thường, nước tiểu tôi trong, hơi vàng. Nhưng hôm nay – nước tiểu có màu xanh, nhiều bọt và có mùi trà.

Ra về, tôi cứ nghĩ: mình vừa uống trà… hay uống khí trà?

Tất nhiên, đêm đó tôi mất ngủ đến 3 giờ sáng. Sáng dậy theo thói quen định pha trà mới – rồi lại tắt bếp. Không uống nữa. Vì khí trà vẫn còn đầy trong người. Không thấy đói. Cũng không ăn sáng.


Phần lõi trà, cao trà, pha bằng siphon và thăm kho trà – xin để dành cho kỳ sau.

Chủ nhân: Nguyễn Đăng Bền – Hà Đông, Hà Nội.
Người viết: Lê Hồng Hà.

Chia sẻ
Chat